TIN MỚI
Sau đại dịch Covid-19, chúng ta đã phải chịu quá nhiều đau đớn, mất mát, có biết bao gia đình phải âm dương cách biệt. Và chính vì không tổ chức được tang lễ trọn vẹn với đầy đủ lễ tiết, những người ở lại luôn trăn trở làm thế nào thân nhân của mình được siêu thoát, tái sinh về cảnh giới an lành.
Bồ Tát Địa Tạng từ vô lượng kiếp đến nay thực hành hiếu đạo theo nghĩa rộng của Phật giáo. Do cứu bạt nỗi khổ của cha mẹ mình bị đoạ vào đường ác mà mở rộng đến cha mẹ người khác; do cứu bạt nỗi khổ của cha mẹ hiện đời bị đoạ vào đường ác mà mở rộng đến cha mẹ nhiều đời trong quá khứ và vị lai.
Trải qua muôn ngàn số kiếp, đã có không biết bao nhiêu chúng sinh chứng quả thành Phật. Riêng chỉ có Bồ Tát Địa Tạng, vì lòng đại từ đại bi tha thiết vô tận cứu độ chúng sinh, vẫn chưa thành Phật. Do lời đại nguyện ấy, đức Thế Tôn đã phong ngài làm U Minh Giáo Chủ, cứu độ các linh hồn tội lỗi đang bị đọa ở U Minh Địa Giới hay nhiều người vẫn thường gọi là cõi Diêm Vương Phù Đề.
“Chín chữ cù lao” là chín ân lớn thể hiện sự chăm sóc, hy sinh, tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái. Chín chữ cũng là chín bài học của mỗi người mà ai cũng phải khắc ghi trong lòng thật sâu sắc, để từ đó phát khởi được tâm hiếu thuận đối với cha mẹ.
“Làm phúc bồi thêm phúc, hưởng phúc phúc sẽ cạn”. Người Phật tử chúng ta nếu hiểu sâu sắc về lý nhân quả này thì sẽ cố gắng gieo thật nhiều hạt giống bố thí cúng dường, giúp đỡ và đem Phật pháp chuyển hoá tha nhân. Đây mới chính là cội nguồn phúc đức vô tận giúp chúng ta luôn sống an vui, có ý nghĩa giữa cuộc đời này.
Ngọn sóng cả cuộc đời, không ai mà không gặp. Đức Phật có câu: “Con người là chủ nhân của nghiệp, là kẻ thừa tự của nghiệp”. Những cơn sóng cả đó âu cũng là nghiệp tự thân mỗi người mà ra. Không điều gì tự đến và tự đi cả, tất cả rồi cũng chỉ là bài học mà mỗi người cần tự nếm trải trong cuộc đời mình.
Trong hệ thống giáo điển Phật đà, cả Nam truyền và Bắc truyền đều có những bài kinh, đoạn kinh nói về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ rất cảm động.
Nhìn lại quãng đời đã qua, chúng ta sẽ thấy mình mang nặng ơn nghĩa của không biết bao nhiêu người. Nhưng trước hết là ơn của cha mẹ. Đây là công ơn trời biển, bởi cha mẹ đã sinh ta ra, cho ta hình hài thể xác để được làm người trên cuộc đời này. Chỉ như thế thôi, công ơn ấy đã không có gì so sánh được.